Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

EMAIL CỦA ANH NGUYỄN ĐỨC TOẠI

Hôm nay 19/1/2013 khi mở hộp thư điện tử (Email box) của mình để xem thư gửi đến, đã có một bất ngờ thú vị  là có thư của anh Nguyễn Đức Toại gửi về.

Cách đây độ một hai tuần, trong một lần gặp nhau, bạn Thưởng có hỏi là lâu nay có liên lạc với anh Toại không, tôi nói là trong dịp Noel vừa rồi có gửi Email chúc mừng, gửi ngày 22 tháng 12, nhưng đến nay vẫn chưa thấy ảnh hồi đáp, không biết lý do vì sao. Tôi dự đoán là ảnh thay đổi địa chỉ email nên không nhận được thư mình gửi chăng?

Thế rồi hôm nay xem hộp thư thì thấy có thư của anh Toại gửi đến ngày 17/1/2013 (vài ba ngày tôi mới xem hộp thư một lần chứ không thường xuyên.Vậy là ảnh vẫn dùng địa chỉ cũ, nhưng theo thư ảnh viết thì thấy địa chỉ lạ, không dám mở xem vì sợ máy tính bị nhiễm virus. Thật ra tôi và ảnh đã vài lần gửi email cho nhau, nhưng lâu nay không liên lạc với nhau, có lẽ ảnh quên điạ chỉ này, nên tưởng là mail lạ không dám mở xem... may mà ảnh không xóa thư này nên hôm nay đã nhận được thư hồi đáp.

Xin mời xem thư của anh Nguyễn Đức Toại trả lời email của tôi chúc mừng NOEL nư
năm 2012

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH - MERRY CHRISTMAS
Hộp thư đến
x

Ngo Tran
[image] NHÂN MÙA GIÁNG SINH 2012 XIN THAY MẶT CÁC ANH CHỊ VÀ CÁC BẠN Ở ĐÀ NẴN...
22/12/2012
Kim Anh Le
17 / 1 (2 ngày trước)
tới tôi
Ngo thuong ,
Anh Toai rat' xuc' dong khi nhan dc email nay` cua em . Ngoai` loi` chuc' co' 1 dieu` dac biet vo cung`
Do' la` hinh` anh cua Anh Em chup chung voi' nhau. Nhin` nhung guong mat than thuong Anh vui lam' .
Anh em van khoe manh va` an binh` anh mung` . Cam' on em rat' nhieu` .
Lan` ve` VN qua lai anh bi dau cot song' 8 thang' ko di dung' dc . Anh tuong minh` tieu tung` roi` ! Bs
de` nghi giai phau .Anh va` gd ban` quyet' dinh ko mo ,so phai di xe lan .Cung may di Bs nan' xuong
va` cham cuu' tu` tu` bot' . Gio` ko lam` viec nang dc .Thoi ke phai chap' nhan tuoi gia` la` nhu the' .
Co' hinh` anh gi` gui cho anh xem voi' . Anh ko may' ranh` computer nen doi khi so mail la bi virus .
Nay biet' la` cua em roi` anh se mo moi khi co' mail cua em .
Cho anh kinh' loi` tham hoi den' tat' ca anh em Chuc' Tat' ca Anh em va` gia dinh` moi su binh` an .
Than thuong , Toai .

*Do máy tính của anh Toại không cài đặt phần mềm tiếng Việt nên thư không có dấu, tôi mạn phép được thêm dấu vào thư này để các bạn đọc rõ ràng hơn như sau:

" Ngộ thương, 
Anh Toại rất xúc động khi nhận được email này của em. Ngoài lời chúc có 1 điều đặc biệt vô cùng
Đó là hình ảnh của Anh Em chụp chung với nhau. Nhìn những gương mặt thân thương anh vui lắm.
Anh em vẫn khỏe mạnh và an bình anh mừng. Cám ơn em rất nhiều.
Lần về VN qua lại anh bị đau cột sống 8 tháng không đi đứng được. Anh tưởng mình tiêu tùng rồi ! Bác sĩ đề nghị giải phẩu. Anh và gia đình bàn quyết định không mỗ, sợ phải đi xe lăn. Cũng may đi bác sĩ nắn xương và châm cứu từ từ bớt. Giờ không làm việc nặng được. Thôi kệ phải chấp nhận tuổi già là như thế.
Có hình ảnh gì gửi cho anh xem với. Anh không mấy rành computer [máy tính] nên đôi khi sợ mail lạ bị virus.
Nay biết là của em rồi anh sẽ mở mỗi khi có mail của em.
Cho anh kính lời thăm hỏi đến tất cả anh em. Chúc tất cả Anh em và gia đình mọi sự bình an.
Thân thương, Toại "

Dưới đây là thư tôi gửi chúc Noel đến anh Toại hôm 22/12/2012.

From: Ngo Tran <tranngo67@gmail.com>
To: kimanhtoai@yahoo.com
Sent: Saturday, 22 December 2012 3:16 PM
Subject: CHÚC MỪNG GIÁNG SINH - MERRY CHRISTMAS





NHÂN MÙA GIÁNG SINH 2012

XIN THAY MẶT CÁC ANH CHỊ  VÀ CÁC BẠN Ở ĐÀ NẴNG
 KÍNH GỬI TỚI ANH VÀ GIA ĐÌNH
LỜI CHÚC 
BÌNH AN HẠNH PHÚC

VINH DANH THIÊN CHÚA TRÊN TRỜI
BÌNH AN DƯỚI THẾ CHO NGƯỜI THIỆN TÂM

*****************************************************
Gửi anh xem cho vui 
hình chụp họp mặt ngày 1 tháng 1 năm 2012 
tại nhà riêng của bạn Ngô Văn Thắng (Thắng bán Câu lạc bộ, chắc anh còn nhớ)

Hình ảnh nội tuyến 1

                                                                                                 TRẦN NGỘ - Đà Nẵng

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

GẶP NHAU KHÔNG ĐỊNH TRƯỚC

Chiều 15 tháng 1 - 2013 (nhằm mùng 4 tháng Chạp năm Nhâm Thìn), sau khi cùng dự đám cưới con trai của bạn NGUYỄN VĂN THÌN tại nhà hàng Hưng Gia Trần trên đường Nguyễn Tất Thành, bạn Thắng đề nghị các bạn nên gặp nhau ở đâu đó cho vui, vì trong đám cưới không nói chuyện với nhau được nhiều, rồi nói luôn là "tới nhà anh Ngộ vì thuận đường cho các bạn hơn". Tất nhiên là mình OK liền, vì đã khá lâu nhà mình ít có dịp tập trung đông anh em bạn hữu thân thương. Nói là đông nhưng thật ra có mấy người thôi hà...

 ...chỉ có bạn Thanh, bạn Thắng, Trinh và Hoa cùng với Thưởng và mình thôi. Dự đám cưới còn có bạn Phùng Trí nữa, nhưng anh này sau khi xong tiệc cưới nói phải về họp với Hợp Tác Xã Vận tải để bầu Ban Chủ nhiệm mới. 
Nhà mình có hướng Tây - Nam, mùa này mặt trời buổi chiều rọi xéo vào nhà khá chói, nên thường phải khép cửa

Nhớ lại lúc gia đình bạn Thìn nhờ bạn Thưởng chuyển giúp các thiệp mời dự đám cưới, vì gia đình không biết hết nhà các bạn, con trai Thìn có đến nhà bạn Hy nhờ chuyển nhưng Hy đã đi Huế có việc gia đình, Thìn thì mất đã lâu...

Còn nữa... Bận việc nên chưa viết tiếp được. Mời các bạn xem một vài hình ảnh của lần gặp không định trước này đã nhé




Bạn Hy đi Huế vừa vào tới Đà Nẵng đã đến ngay nhà mình, vì trước đó bạn Thưởng đã gọi điện thoại báo cho Hy là các bạn đang tập trung ở đây.

Hy đang gọi cho bạn Đỗ Ga ở Huế, nói là đã vô ĐN rồi

Bạn Thắng có vẻ như đang buồn ngũ, nhưng chỉ một lúc sau đã nói nhiều như thường lệ, với những câu hỏi lồng vào cái ý khôi hài khiến các bạn phải bật cười khi nghe giải đáp

                                   






Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

"MỘT TRÀ, MỘT RƯỢU, MỘT ĐÀN BÀ..."

Bài này của tác giả Quách Tố Vương, đăng trên trang mạng DaNangForum, thấy hay và vui nữa, xin đăng lại ở đây, mời các bạn xem.  TN.

Một trà, một rượu, một đàn bà - Ba cái lăng nhăng nó quấy ta... - Thơ TRẦN TÚ XƯƠNG

Mời các bạn nam nhân cùng đọc và suy ngẫm!


Trong đời sống con người, nhất là nam giới thường mắc phải vài thói hư tật xấu. Tứ đổ tường thường dính phải một, hai. Có nhiều người còn tự hào về những thói hư tật xấu của mình. Xin đọc câu chuyện vui sau đây:

“Một người đàn ông đi làm việc về thấy một gã lạ mặt, quần áo rách rưới đứng trước sân nhà, liền hỏi:

- Ông là ai mà đứng trước nhà tôi?

Gã lạ mặt trả lời:

- Thưa ông, tôi lỡ đường, lại đói quá, xin ông vui lòng giúp tôi ít tiền để tôi có được buổi ăn chiều.


Người đàn ông từ chối:

- Tôi có thể giúp anh nhưng tôi biết cho anh tiền anh sẽ đi uống rượu hoặc đánh bạc.

Gã lạ trả lời:

- Tôi thề với ông, đời tôi chẳng biết tứ đổ tường là gì, thì khi nào tôi lại đi uống rượu hay đánh bạc.

Mắt người đàn ông sáng lên, vui vẻ nói:

- Vậy thì mời anh vào nhà uống miếng nước rồi tôi giúp anh chút tiền ăn cơm chiều.

Gã lạ mặt ngạc nhiên:

- Sao lại phải vào nhà, áo quần tôi rách rưới, dơ bẩn thế này...

Người đàn ông nói:

- Tôi chỉ muốn vợ tôi nhìn thấy một người không có thói hư tật xấu nó như thế nào. Vậy thôi!

Như ông Tú Vị Xuyên: “Bài bạc kiệu cờ cao nhất xứ. Rượu chè, trai gái đủ tam khoanh.” Thế mà ông Tú chẳng ngại miệng đời, ngông nghênh làm thơ nói ra cho thiên hạ biết. Ðời người có tứ khoái: Ăn, ngủ, ấy, ể. Những cái khoái của ông Tú là:
                                                 "Một trà, một rượu, một đàn bà
                                 Ba cái lăng nhăng nó quấy ta
                                 Chừa được thứ nào hay thứ ấy
                                 Có chăng chừa rượu với chừa trà"
Vậy ta hãy tán gẫu về những thứ mà ông Tú là Vị Xuyên vướng phải cho vui:

I- MỘT TRÀ:

Trà là thức uống thanh nhã của người Á Ðông. Trà, tiếng miền Bắc gọi là chè. Có cặp vợ chồng, chồng Bắc, vợ Nam, cưới nhau chẳng được bao lâu. Một lần sau buổi cơm chiều, bà vợ đang rửa chén sau nhà thì nghe chồng gọi: “Bà nó ơi! Vào xơi chè với tôi.” Bà vợ ngạc nhiên la lên: “Mới ăn cơm xong no muốn chết, bụng dạ đâu ăn chè cho nổi.” Ba miền Bắc, Trung, Nam có nhiều tiếng khiến dân ba miền hiểu lầm nhau. Có lần người viết bài nầy đến thăm cô bạn gái người Huế, thuộc dòng hoàng tộc, cũng là người trong giới cầm bút. Vừa mở cổng, có hai con chó chạy ào ra sủa toáng lên làm tôi sợ hãi. Lúc đó, người bạn từ trong nhà chạy ra vừa xua đuổi hai con chó vừa trấn an tôi: “Không răng mô! Không răng mô!” Tôi vừa sợ vừa giận, nói lớn: “Chó nhà em răng chơm chởm thế kia, sao bảo không răng?”

Trở lại chuyện uống trà. Uống trà tinh thần sảng khoái, quên cả mệt nhọc.Trong trà có chất thebaine, giống như chất cafeine có tác dụng giúp cho tỉnh ngủ. Thuở xưa các dân du mục bên Tàu, mỗi lần đi săn hay chinh chiến về, thấy loài ngựa mệt nhọc, thường hay tìm một thứ lá cây để ăn. Ăn xong loài ngựa như khoẻ ra. Loài người thấy vậy bèn lấy lá nấu nước, uống thử, thấy nước có vị hơi đắng và chát nhưng hậu ngọt. Uống vào một lát sau thấy người khoẻ khoắn. Từ đó người ta tìm ra được một thức uống mới và mỗi ngày một cố gắng cải tiến để trà uống được ngon hơn.



Trà uống có nhiều cách. Có người tính tình giản dị, đun nước cho sôi, bỏ trà vào bình rồi châm nước vào. Ðợi một lúc cho ra trà, rót vào chén lớn uống ừng ực đến đã thì thôi. Uống như vậy gọi là “ngưu ẩm.”

Có nhiều người cách uống cầu kỳ. Họ không nấu trà bằng nước mưa mà bằng nước giếng khơi ở trên núi hoặc bằng nước suối. Các cụ bảo: “Tuyền dĩ trà vi hữu.” Suối là bạn của trà. Còn nước giếng thì phải trong, ngọt và không có phèn. Bậc vua chúa uống trà còn cầu kỳ hơn nữa. Mỗi sáng các cung phi ra vườn, hứng những giọt sương đêm đọng trên lá sen rồi đem đước đun sôi trên cái lò than nhỏ. Than phải đốt đến lúc đỏ rực để không còn khói mới bắc ấm nước lên. Nước sôi, châm nước vào cái bình bằng đất nung màu đồng vỏ cua để tráng ấm. Rồi mới châm nước vào trà. Nước đầu tiên cốt để rửa trà cho sạch, gọi là nước Khất Cái. Kế đó châm nước lần thứ hai, đậy nắp bình lại giữ nóng cho ra trà. Nước nầy gọi là nước Hoàng Ðế. Xong đổ ra chén tống rồi chuyên sang chén quân, mới uống. Loại bình trà tốt có màu như gan gà. Thứ nhứt Thế Ðức gan gà, thứ nhì Lưu Bội thứ ba Mạnh Thần. Uống trà phải uống thong thả để tận hưởng hương vị trà. Nhiều người chỉ uống một mình vào buổi sáng tinh mơ, vừa uống vừa suy nghĩ chuyện đời. Uống như vậy gọi là độc ẩm. Nếu có thêm một tri kỷ ngồi uống với mình gọi là đối ẩm.

Trà có nhiều loại không sao biết hết. Loại trà Bạch Mao Hầu, trà Thiết Quan Âm, trà Trảm Mã thường thấy ở Việt Nam. Vùng Thái Hồ, huyện Bích La bên Tàu có trà Bích La Xuân nước trà màu xanh biếc, rất thơm có vị đắng nhưng hậu ngọt. Vùng Vân Nam có thứ sơn trà danh tiếng được mệnh danh là Ðiền Trà, màu vàng sậm. Ðắc tiền nhất là trà Mạn Ðà. Trà nầy chỉ có bậc vua chúa hoặc rất giàu có mới dùng nổi. Ngoài ra còn trà Mãn Nguyệt, trà Hồng Trang Tố Lý, trà Thập Bát Học Sĩ có mười tám bông màu sắc đều khác nhau. Trà Phong Trấn Tam Hiệp có ba bông. Trà Nhị Kiều có hai bông và còn nhiều nữa.

Người Tàu và người Việt Nam, không ai không biết uống trà. Chén trà đậm đà câu chuyện. Có lẽ vì vậy, mỗi lần khách đến, chủ nhà vội vàng nấu nước pha trà ngay. Có một ông khách đến thăm ngay lúc nhà bà bạn đang sửa ống nước. Ống nước chính dẫn vào nhà bị khoá. Trong nhà không còn nước để nấu trà. Bà chủ hoảng quá, chạy vội vào phòng tắm vét hết số nước còn lại trong một cái xô” đem nấu trà đãi khách. Khi khách uống, bỗng thấy ở cổ vương vướng một vật gì, cố gắng khạc ra thì là một sợi lông. Ông khách là người thiếu tế nhị, đưa sợi lông ra hỏi: “Sao trong trà lại có lông?” Bà chủ nhà đỏ mặt, ấp úng đáp: “Thưa, đó là trà Ô Lông.” Ông khách thầm nghĩ Ô Long là con rồng đen đâu phải sợi lông đen nhưng ông im lặng. Lúc ra về ông ghé qua khắp các tiệm trà trong phố, hỏi xem thì không có loại trà nào là Ô Lông cả...

II- MỘT RƯỢU:

Rượu chữ nho gọi là tửu. “Nam vô tửu như kỳ vô phong.” Cờ không gặp gió, lá cờ rũ xuống, xem chẳng oai hùng chút nào. Ðàn ông thiếu rượu, giống như lá cờ rũ, kim đồng hồ thường chỉ sáu giờ, trông phát nản. Rượu cất bằng gạo nếp, nấu xong, dùng men ủ, vài ngày sau mới đem ra cất. Rượu ngon hay dở còn tuỳ vào bí quyết và kinh nghiệm nấu. Rượu là lộc Trời cho. Bậc vua chúa ngày xưa, đã biết dùng rượu để di dưỡng thiên hạ, dùng vào việc tế Trời, lễ Ðất, cầu phúc, cầu lợi. Vô tửu bất thành lễ.

Các bậc thánh nhân ngày xưa không ai không uống rượu. Lưu Bang Hán Cao Tổ nhân lúc rượu say, cầm gươm chém rắn bạch, khởi nghĩa, lập nên cơ đồ nhà Hán. Phàn Khoái dự tiệc Hồng Môn Phàn, lấy cao cắt thịt, uống rượu, thi đua múa gươm, mưu đồ đại sự. Khổng Tử lúc hứng uống cả ngàn chung. Tử Lộ uống như hũ chìm. Lý Bạch càng uống, làm thơ càng hay. Nhiều người không quen mùi rượu, đọc xong thơ của Lý Bạch cũng lăn quay ra say khước. Một lần Kinh Kha rượu đã ngà ngà, uống thêm một chén rượu tiễn đưa, rút gươm chỉ xuống dòng sông Dịch chửi thề:

- Mẹ kiếp! Chuyến nầy không thành công thì ông đíu thèm qua sông nầy nữa.

Và lần đó Kinh Kha đã hát bài nhạc Pháp “Aller Sans Retour,” mua tấm vé tàu suốt rong chơi miền tiên cảnh.

Người tài hoa phải biết đủ cầm, kỳ thi, hoạ, nhưng chưa sành sõi về rượu thì chưa trọn vẹn. Người sành rượu không phải chỉ biết vị, biết hương của rượu mà còn phải nhập vào linh hồn của rượu nữa. Rượu giúp con người thêm can đảm. Nếu không say rượu thì có cho kẹo, Lưu Bang cũng không khi nào dám chơi dại cầm gươm chém rắn. Chỉ nhờ lúc có rượu làm liều mà dựng nên sự nghiệp. Rượu gây thêm hào hứng cho kẻ anh hùng. Ðàn ông có rượu vào, khí thế oai mãnh, thái độ hùng dũng như cờ gặp gió, như lân gặp pháo.

Dân nhậu có tính thảo ăn. Có thức ăn ngon thì nghĩ ngay đến bạn hiền. Nếu trong lòng tâm sự đa mang, có được người bạn hiền để chén chú, chén anh, nỉ non tâm sự thì còn gì bằng:
                               
                                 Một ly nhâm nhi tình bạn
                                 Hai ly uống cạn lòng sầu
                                 Ba ly mũi chảy tới râu
                                 Bốn ly ngồi đâu gục đó
                                 Năm ly cho chó ăn chè
                                 Sáu ly vợ đè cạo gió.

Giai thoại về rượu rất nhiều, không sao kể xiết. Mỗi quốc gia có vài thứ rượu đặc biệt. Rượu Pháp nổi tiếng nhất thế giới như rượu vang Champagne. Ai cũng biết Champange là loại rượu sủi bọt (Sparkling wine) thường dùng trong các cuộc vui như đám cưới, sinh nhật v...v... Napoléon, Hoàng đế nước Pháp đã nói một câu để đời về rượu Champange: - Khi thắng trận ta uống Champange để mừng chiến thắng. Khi bại trận ta càng cần phải uống Champange để giải sầu. Nho để làm rượu Champange phải là loại Chardonnay (chát trắng) và loại Pinot noir (chát đỏ) của vùng Bourgonge mới số dzách. Mở Champagne cũng là một nghệ thuật. Mở thế nào cho rượu nổ một tiếng pop khá lớn mà rượu không vọt ra ngoài do áp suất của khí carbonique trong chai. Lan man về Champange đã hơi nhiều, người viết xin nói tiếp về rượu Pháp. 

Ngoài Champange còn rượu khai vị như Cointreau, Grand Marnier, rượu mạnh có Martell, Hennessy, Courvoisier, Remy Martin, thứ nào cũng hết xảy nhưng phải loại XO mới tuyệt cú mèo. Ðó là rượu Tây.

Người Tàu coi trọng vấn đề ăn uống. Gặp nhau câu hỏi đầu tiên là: - Lứ chía pừng bòi? hay Nị xực phàl mì? hoặc Nị sứ phál mĩ dầu? có nghĩa là Anh ăn cơm chưa? Vì quý trọng miếng ăn nên người Tàu chủ trương miếng ăn, thức uống phải ngon và bổ nên người Tàu nghĩ ra rượu thuốc như: Nhứt dạ lục giao sinh ngũ quỷ. Một đêm lâm trận với sáu bà sinh ra năm thằng quỷ sống, hoặc nhứt long quần ngũ hổ, một con rồng quần với năm chị cọp cái. Ngoài ra còn Mai Quế Lộ, Ngũ Gia Bì. Thứ nào cũng cường dương, cũng số dzách.

Nhật bản có Sa-kê, Nga có Vodka, Việt Nam có Whiskyson. Nói lái hai âm ky-song công xi. Rượu công xi Bạc Liêu thì hết xảy. Rượu đế Phước Long rất nổi tiếng, chất rượu trong như nước mưa, rót ra, bọt nổi vòng quanh miệng ly, uống vào nóng muốn cháy cổ, thở ra nếu ngồi gần vách lá có thể làm cháy nhà như chơi.

Tôi có một người bạn là Công tử Bạc Liêu, tự pha chế một loại rượu thuốc và đặt tên là Phu ẩm phụ hoà hài tửu. Nghĩa là rượu chồng uống vợ khen. Có văn thi hữu nào viếng nhà Công tử Bạc-liêu, nếm thử vài chung xem đức phu nhân có khen không cho biết. Rượu ngon, thức nhấm ngon, chỗ ngồi nhậu thoải mái, lại có thêm bạn hiền thì uống ngàn chung cũng còn quá ít.


                              “Rượu ngon không có bạn hiền,
                               Không mua bởi tại không tiền không mua.”

III- MỘT ÐÀN BÀ:

Như trên đã nói, thời tiết có bốn mùa, con người có tứ khoái. Người ta thắc mắc không hiểu tại sao cái khoái thứ ba thường làm người ta điên đảo thần hồn, khốn khổ đến chết lên chết xuống mà vẫn muốn tìm hưởng cho bằng được lại bị xếp vào hàng thứ ba, sau ăn và ngủ? Thật ra cũng chẳng khó khăn gì để thắt mắc. Ca dao có câu:

                                   Còn ăn, còn ngủ, còn gân, 
                             Hết ăn, hết ngủ, có mần được chi?

Ăn không được, ngủ không được làm gì có xí quách mà hưởng cái khoái thứ ba. Ăn không được thì thác, ngủ không được cũng đi đong. Không hưởng được cái khoái thứ ba tuy có buồn nhưng vẫn sống phây phây, lại không bị đau lưng nhức mỏi. 

Con người vốn yếu đuối, thường làm nô lệ cho thói quen. Nghiện rượu, nghiện trà muốn bỏ không phải chuyện dễ nhưng theo cụ Tú Xương nghiện rượu, trà gì cũng có thể bỏ được, còn món đàn bà thì vô phương: Hoạ chăng chừa rượu với chừa trà. Thế mới biết món đàn bà khó mà thiếu được.

Trà, rượu là sản phẩm của con người. Ðàn bà là tác phẩm của Thượng Ðế: Giê-hô-va, Ðức Chúa Trời làm cho Adam ngủ mê, lấy xương sườn rồi lắp thịt thế vào. Giê-hô-va Ðức Chúa Trời dùng xương sườn đã lấy nơi Adam làm nên một người nữ, đưa đến cùng Adam. (Sáng Thế Ký 2: 21, 22.)

Nhìn lại đời xưa, nụ cười của Ðắc Kỷ làm sụp đổ nhà Thương, Bao Tự làm tiêu tan nhà Chu, Dương Quý Phi chỉ mỉm cười cũng đủ làm Ðường Huyền Tôn són đái. Ðó là chuyện xưa.

Còn ngày nay, sếp Edward Kennedy cũng vì nàng Mary Jo mà thân bại danh liệt. Chú nhỏ Gary Hart cũng vì cái “lima” của chị Donna Rice mà tiêu tùng sự nghiệp. Cả đến các bậc tu hành Jim Baker, Oral Robert, Marvin Gorman và Jimmy Swaggart cũng vì “cái sự đời” mà sự nghiệp tiêu ma. Thế mới biết, cổ nhân ngày xưa đã nói: Sắc bất ba đào dị nịch nhân. Nhan sắc đàn bà không có sóng mà đánh chìm được con người.

Nhưng cứ đem đàn bà ra tố khổ là điều bất công. Ðàn bà cũng trăm thứ đàn bà. Ðàn bà của cụ Tú Xương thuộc loại: “Ðàn bà lặn lội bờ sông. Gánh gạo nuôi chồng, tiếng khóc nỉ non” nên Tú Xương không bỏ được, lại còn được sống trong chế độ ba nuôi: Nhỏ cha mẹ nuôi, lớn vợ nuôi, già con nuôi.

“Nhỏ thì nhờ mẹ nhờ cha,
Lớn lên nhờ vợ, về già nhờ con.”
Ðàn bà như vậy ngu sao mà bỏ. Cái đau là gặp phải loại đàn bà cột tìm trâu, tối ngày mò tới đàn ông, chằn ăn, trăn quấn:
                     
                                                  Chữ trinh đáng giá ngàn vàng
                                   Từ anh chồng cũ đến chàng là năm
                                   Còn như yêu vụng nhớ thầm
                                   Họp chợ trên bụng có trăm con người

Gặp loại đàn bà như vậy mà vẫn không sao bỏ được mới là tai hoạ. 
Chúng ta bắt chước cụ Tú Xương mà ngâm nga:  chăng chừa rượu với chừa trà.

QUÁCH TỐ VƯƠNG


Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

CÓ CÒN BÁT NƯỚC CHÈ TƯƠI MAI NÀY




(Cadn.com.vn) - Bên bờ sông Hoài hiền hòa, trước cổng chợ Hội An, 37 năm qua, luôn hiện diện một gánh nước chè tươi của người đàn bà giờ đã ở tuổi xế chiều. Với từng bát nước chè, bà vẫn mong từng ngày giữ lại những nét truyền thống của phố cổ này, trước khi...

37 NĂM 1 GÁNH NƯỚC CHÈ...
Cụ tên Lê Thị Sen, năm nay 82 tuổi. Cứ đến cổng chợ Hội An là bắt gặp cụ, đội nón lá, bên gánh nước chè nhỏ, chiếc bàn cũng nhỏ và những chiếc bát đất.    Vừa rót bát nước chè còn hôi hổi nóng đưa cho khách, cụ Sen vừa móm mém nhai trầu, nhìn ra dòng người qua lại trước mặt. Cụ bảo, mưa gió thế này thì người ta ít uống nước chè lắm. Từ trưa đến chiều, chúng tôi là những người uống đầu tiên.
Cụ Sen lấy chồng về P. Sơn Phong, Hội An đã được hơn 60 năm. Hồi mới về nhà chồng, gia đình cũng gieo neo, cụ thân gái dặm trường quang gánh ruổi rong qua các vùng buôn bán để mưu sinh nuôi con phụ chồng. Sau ngày giải phóng, khi gần 50 tuổi, yếu sức, các con  cũng đã lớn, nên cụ quyết định mở một gánh nước chè gánh đi “đổi” ở chợ. Cụ bảo dân Quảng Nam gọi là “đổi nước” chứ không phải là “bán nước”. Vốn không bao nhiêu, lời cũng chẳng thấm vào đâu, nhưng vui và thanh thản.
Từ đó, hằng ngày, cứ 3 giờ sáng là cụ Sen chuẩn bị tất cả mọi thứ, gánh nước ra chợ. Cụ ở lại luôn trưa, ăn qua quýt gì đó rồi chiều bán tiếp. Khoảng 4 giờ chiều, cụ về. Cứ vậy, ngày tháng thấm thoắt trôi qua, đã ngót 37 năm, cụ đã quen mặt với những thế hệ người đi chợ và cũng có hàng vài trăm khách hàng uống nước quen. Điều đó làm cụ rất vui.

Cụ Sen với gánh nước chè trước chợ Hội An. 

“Ngó rứa mà vui lắm. Tui ngồi ở đây, bà con đi qua, mỗi người hỏi một tiếng. Có người uống miết thành quen, uống ít uống nhiều, uống mấy bát tui đều nhớ hết. Chỉ cần họ ngồi vào ghế là tui múc y như ý liền. Được cái bà con đi chợ ai cũng vào uống. Có bao nhiêu đâu. Hồi trước, tui đổi 200 đồng, rồi 500 đồng, giờ thì 1.000 đồng 1 bát nước chè. Mọi người uống vui là chính. Mình cũng thấy vui. Bởi cả cái chợ ni, và cả Hội An chừ còn lại mấy người đổi nước chè như tui lắm”- cụ Sen cười đôn hậu.

Một khách hàng quen của cụ Sen. 

VÀ NHỮNG TRĂN TRỞ...
Trong câu chuyện của mình, cụ Sen còn hồ hởi kể về những người khách xa tới, uống nước chè tươi của cụ. Những du khách từ Hà Nội vào hay ngồi chỗ gánh nước, bảo rằng ngoài ấy đi đâu chỉ cần ra ngõ là chạm mặt những hàng nước chè, càng vào Nam thì rất khó tìm ra. Bà với gánh nước chè làm họ thấy gần gũi hơn với quê nhà, với nơi họ ở. Những người khách ấy còn bảo nước chè bà Sen có vị ngon, và đậm đà hơn vị nước chè ở Hà Nội cũng như các tỉnh phía Bắc. Không biết họ nói thật lòng hay khen cho phải phép, nhưng bà thấy vui lắm...
Còn những vị khách Tây lần đầu cầm vào bát nước chè, không biết cầm sao, uống sao. Với lại, họ thấy những chiếc bát đất nung sơ sài kiểu ở các làng quê Việt mấy chục năm về trước nên ngại. Phải rất khó khăn, với vốn tiếng Anh ít ỏi, cụ mới giới thiệu được và mời được khách cũng như hướng dẫn họ uống. Nhưng khi đã thích thì họ chụp hình, tìm cách hỏi chuyện và rất hay ghé lại. Cụ Sen kể, có cô gái người Úc mới 20 tuổi còn tình nguyện bán nước chè cùng bà suốt 3 ngày liên tiếp, chỉ dành thời gian buổi tối để đi tham quan phố cổ.
Giờ, mỗi ngày Cụ Sen thu nhập từ gánh nước bình quân khoảng 60 nghìn đồng, tạm đủ khi mà con cháu bà đã ổn định cơ ngơi. Nhưng trong lòng bà Sen lúc nào cũng canh cánh một nỗi lo. “Chừ chú coi, có mấy ai ở phố, thậm chí ở quê còn giữ cái lệ nấu nồi nước chè và uống. Tui thực sự đã cảm thấy yếu từ mấy năm trước, nhưng chừ bỏ gánh nước chè thì thấy không nỡ. Những người đổi nước đã chuyển nghề hoặc đổi sang bán Trà Xanh 0 độ, nước khoáng, sinh tố... Có chăng còn ai giữ được thì họ cũng làm sơ sài cho có. Riêng tui, tui làm kỹ lắm. Từ việc chọn lá chè, đến nước, đến việc nấu sao cho nước chè ở độ vừa phải, không quá chát, không quá đắng, càng không quá nhạt. Nước thì lấy ở giếng Bá Lễ. Đó mới là cái khó của việc nấu nước chè tươi...” - cụ Sen bày tỏ.
Đã 82 tuổi, nên giờ, mỗi sáng, con cháu bà gánh giúp gánh nước ra chợ rồi về, chiều lại ra gánh về. Thương bà, con cháu bảo nghỉ, rồi giấu cả nồi và quang gánh, nhưng hôm sau, bà lại ra chợ sắm thứ khác... Bà cứ sợ những bạn hàng quen không có nước chè uống...
Rồi đây, có ai sẽ giữ gìn, bảo lưu và tiếp nối nghề của cụ hay không? Chúng tôi không dám chắc...
Thành Giang

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

TRÊN SÔNG HÀN...



Cầu đi bộ hình “vỏ sò” trên sông Hàn

(ĐNĐT) - Ngày 28 -12 - 2012, tại cuộc họp thẩm định một số đồ án thiết kế kiến trúc và quy hoạch mới do đồng chí Nguyễn Bá Thanh, Bí thư Thành ủy, Chủ tịch HĐND thành phố và Chủ tịch UBND thành phố Văn Hữu Chiến chủ trì, đồ án thiết kế kiến trúc “Cầu đi bộ qua sông Hàn” được đưa ra thẩm định lần thứ 2.

Qua xem xét 5 phương án thiết kế mô phỏng hình tượng về “vỏ sò”; “dòng chảy thời gian”; “cổng vàng”; “âm dương ngũ hành” và “khung xương” do Tập đoàn Sun Group đưa ra, Hội đồng Kiến trúc - Quy hoạch thành phố đã thống nhất chọn phương án "vỏ sò" cho cầu đi bộ bắc qua sông Hàn, ở vị trí từ vòng xoay đường Đống Đa tại bờ Tây nối qua đường Trần Hưng Đạo ở bờ Đông. Cả 5 phương án thiết kế đều đáp ứng các yêu cầu kỹ thuật cơ bản: bề rộng mặt cầu 4 - 6m; chiều dài khoảng 490m; tĩnh không thông thuyền 7,5m (tương đương cầu Rồng, cầu Sông Hàn); luồng tàu đảm bảo chiều ngang 50m và vùng đệm mỗi bên khoảng 30m (tổng cộng luồng tàu từ 110 - 120m); chiều cao mặt cầu so với vỉa hè bờ sông Hàn là 12m (cầu Rồng 12,12m, cầu Trần Thị Lý 11,7m)...

Tuy nhiên, phương án cầu "Vỏ sò" với ý tưởng thiết kế là sự kết hợp của hình tượng các con sóng nhấp nhô và những vỏ sò mang nét đặc trưng của một thành phố biển. Chiều cao từ bản mặt cầu đến đỉnh mái từ 7 - 10m. Mái vòm là các hình vỏ sò bằng khung thép lợp panel kính và nhựa để che mưa, nắng cho khách đi bộ trên cầu. Khoảng cách giữa các mái vòm là 60m. Tại các vị trí có mái che, bản mặt cầu được mở rộng và có bố trí ghế ngồi để ngắm cảnh.

Đặc biệt, ở phía bờ Tây, sẽ tạo một đảo công viên nhô ra sông khoảng 40 - 50m có diện tích 1.500m2, sức chứa 500 - 700 người. Ở giữa sông, gần bờ Đông, sẽ tạo thêm một đảo diện tích khoảng 600m2 phục vụ nhu cầu vui chơi, giải trí, ngắm cảnh, thưởng thức ẩm thực, xem trình diễn pháo hoa, tổ chức biểu diễn ca nhạc và các hoạt động văn hoá khác với sức chứa khoảng 300 người...


Thiết kế kiến trúc cầu đi bộ qua sông Hàn
Thiết kế kiến trúc cầu đi bộ qua sông Hàn

Lãnh đạo thành phố đánh giá phương án thiết kế “vỏ sò” có hình dáng kiến trúc độc đáo, không trùng lắp với các hình thức kiến trúc dây văng của các cây cầu lân cận trên sông Hàn. Thiết kế uốn cong bản mặt cầu theo phương đứng và phương ngang đảm bảo tĩnh không thông thuyền, đảm bảo tầm nhìn cho khách đi dạo trên cầu có thể nhìn được nhiều hướng và tạo sự mềm mại cho cây cầu phù hợp với sự mềm mại của dòng sông...

Bí thư Thành uỷ Nguyễn Bá Thanh cho rằng, đảo nổi giữa sông được thi công bằng phương pháp đóng cọc nên không cần quan ngại tốc độ dòng chảy của sông Hàn. Vấn đề là đảo này cần được hình thành theo hình dáng một trái tim "ngược" để rẽ nước từ thượng nguồn xuống sang hai bên thay vì đón nguyên dòng chảy vào mình. Mặc khác, cũng không cần nâng thêm tĩnh không thông thuyền của cầu vì sông Hàn là sông cấp 3, tĩnh không theo phương đứng 7m là thoả mãn quy chuẩn của Việt Nam và quốc tế. Bí thư thống nhất với ý kiến mở rộng mặt cầu lên 10 - 11m, bởi "mặt cầu to quá thì không ra cầu đi bộ, nhưng nhỏ quá, thanh mảnh quá sẽ không đáp ứng được lượng người lên cầu đông, nhất là vào ban đêm. Cầu đi bộ nhưng cũng có luồng tuyến cho xe đạp, xe đẩy hỗ trợ người khuyết tật”.



Mặc dù phương án thiết kế kiến trúc dự án cầu đi bộ qua sông Hàn được lựa chọn nhưng các sở, ngành liên quan cùng chủ đầu tư sẽ tiếp tục điều chỉnh, bổ sung để hoàn thiện hơn đồ án trước khi triển khai thực hiện.
                                                                                                                                                                  
 Triệu Tùng