Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013

CÔNG PHU THƯỢNG THỪA!

______________

Mời xem một màn biểu diễn 

CÔNG PHU THƯỢNG THỪA

của dân Ấn Độ


CHÚ Ý: XEM XONG ĐỪNG BẮT CHƯỚC NGHE

NGUY HIỂM LẮM ĐÓ!!!

bấm vào link dưới đây để xem



     Chúc  các  bạn  có  nhiều  niềm  vui_mỗi  ngày     

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013

ĐỌC TRÊN MẠNG

Ấn tượng trong tuần: Cái chết, Bà Tưng và Facebook

Kỳ Duyên
06.07.2013
Trước kỳ thi tuyển sinh ĐH, CĐ 2013 đang rộn rịp, vô tình có hai vụ việc đối lập cả tính cách, quan niệm sống, cách ứng xử với bản thân- hoặc quá tàn nhẫn, hoặc phóng túng, đều liên quan đến phái đẹp.
Đó là vụ việc cái chết của một nữ sinh rất thương tâm, xảy ra ở huyện Thạch Thất (Hà Nội). Ngược lại, một vụ việc khác gây "sốc" với rất nhiều tranh luận đa chiều. Cả hai cô gái của hai vụ việc, đều đạt đến "đỉnh điểm" của hai thái cực tâm lý trái ngược nhau, đều liên quan đến mạng ảo facebook- sản phẩm của thời công nghệ IT.
Trái đắng giáo dục thời facebook
Ở vụ việc đầu tiên, bản chất và sự mở đầu của nó rất đơn giản, nhưng cái kết bất ngờ lại hóa ra phức tạp, khiến không chỉ người thân của gia đình nạn nhân đau đớn, day dứt khôn nguôi. Mà còn khiến cho tất thẩy những người lớn chúng ta phải nhận về mình sự thất bại xót xa.
Đơn giản đến nỗi, chỉ là một trò đùa học trò rất con trẻ- em gái N.T.T.L (sinh năm 1995) bị bạn học cùng lớp N.T.H- chụp ảnh chân dung, rồi ghép ảnh em vào ảnh một cô gái ăn mặc hở hang và tung lên mạng, dẫn đến N.T.T.L bị bạn bè trêu trọc.
Bức xúc và uất ức, chỉ vì van nài bạn học kéo ảnh xuống không được, L đã dọa tự tử. Cái kết thật đột ngột: N.T.T.L uống thuốc diệt cỏ quyên sinh. Hệt như trong những câu chuyện cổ, mà những nhi nữ "thường tình" thường tìm đến cái chết để bảo vệ phẩm hạnh, phẩm giá của mình. Cho dù ở đây, chỉ là nỗi oan về sự ăn mặc hở hang.
Câu chuyện từ trò đùa dại dột của những học trò "nhất quỷ, nhì ma", dẫn đến vụ việc mang tính "hình sự" khiến tất thảy người lớn chúng ta bàng hoàng. Điều gì đã diễn ra trong tâm hồn non nớt, quá nhạy cảm, dễ tổn thương đến vậy của một cô bé ở huyện Thạch Thất, rất gần với Thủ đô Hà Nội.
Ngược lại, vụ việc thứ hai không hề có cái kết nào, tốt hay xấu, nhưng sự tranh cãi nảy lửa trong xã hội, cũng để lại dư âm không nhỏ. Người ủng hộ, kẻ chê trách. Người khen ngợi, kẻ phỉ nhổ. Người khẳng định "hiệu ứng" truyền thông, kẻ mổ xẻ "hậu quả" giáo dục... đầy lỗi.
Đó là vụ cô gái L.T. H.A có cái nick name mới nghe đã thấy hết được cá tính- Bà Tưng. Bà Tưng quê ở tận Nghệ An gió Lào khắc nghiệt, nơi có những quan niệm đạo lễ, và là đất học có tiếng. Đến độ được gọi là nơi có những ông "đồ Nghệ" (Nghệ Tĩnh), cùng với "đồ Nam" (Nam Định). Bà Tưng theo học ngành thiết kế nội thất tại Trung tâm Thiết kế và Nghệ thuật Quốc tế ADS (t/p HCM).
Sự gây "hot" của Bà Tưng cũng rất đơn giản. Đơn giản như cái hành động đầy bản năng- mặc áo "thả rông vòng một', kèm theo "khuyến mại" - những phát ngôn gây sốc trên mạng ảo, gây nên cuộc khẩu chiến giữa phái đẹp. Xin hãy thử lắng nghe, theo Infonet, (ngày 17/6):
.... Không mặc áo ngực có gì to tát đâu mà mọi người cứ loạn cả lên thế không biết. Mặc áo ngực nhiều có khả năng gây ung thư vú, chúng ta nên ít mặc.
... Tôi không có bạn trai và tôi cũng không cần có bạn trai. Vậy thì tôi cứ để phí hoài đường cong hình chữ S mũm mĩm này làm gì? Tôi đang làm việc tốt đấy chứ, và tôi nghĩ tôi đang làm "từ thiện" cho những người đàn ông cô đơn.

Sự gây "hot" của Bà Tưng (ảnh) cũng rất đơn giản
Dù bị "ném đá" không thương tiếc, Bà Tưng "không chết" như những câu chuyện thương tâm trong truyền thống khắc nghiệt của những người con gái dám vượt qua những tập tục, lề thói sống của giới đạo. Ngược lại, sau chưa đầy hai tuần, clip của bà Tưng được hơn 30.000 người thích, gần 3.000 người chia sẻ và hơn 8.000 bình luận.
Bằng đoạn clip trên và một vài nội dung câu khách khác, Facebook của Bà Tưng đã có hơn 180.000 người theo dõi (VietNamNet, ngày 30/6)
Và giờ, Bà Tưng đã trở thành một khái niệm độc đáo, riêng biệt và nổi tiếng! Đó cũng có thể coi là một sự ... thành công. Cho dù sự thành công chẳng lấy gì làm vẻ vang, cao sang. Ngược lại, chỉ có nhiều hơn là sự đùa cợt, đàm tiếu về một cách nghĩ nông cạn nhân danh "dám sống thật là mình". Về một cách PR rẻ tiền bị nghi vấn nhằm tiến vào làng giải trí. Bởi cái sự "dám sống thật" đó, nó có phải là các thang bậc giá trị về văn hóa sống không?
Thậm chí, ngay sau khi "nổi tiếng", không mời mà đến tại cuộc ra mắt album của ca sĩ Lam Trường, Bà Tưng trở thành... "cơn gió không lành" cho ca sĩ, khi chính ca sĩ này tỏ thái độ không hài lòng và nhận xét:
Con đường để thu hút sự chú ý của cô ấy có thể nhanh nhưng đầy nguy hiểm. Cô ấy không nghĩ đến yếu tố đạo đức, không nghĩ công chúng đánh giá thế nào về nhân phẩm của mình. Theo tôi, những người có lòng tự trọng sẽ đi lên bằng chính khả năng của mình. Như thế mới có thể tiến xa.(GDVN, ngày 27/6).
Đó là sự "bán rẻ, mua đắt" đầu tiên của Bà Tưng chăng? Và hành trình kinh doanh tên tuổi trong tương lai của Bà Tưng, liệu có thuận buồm xuôi gió? Khi mạo hiểm bắt chước, học đòi một số ca sĩ nước ngòai, hoặc một số chân dài đàn chị trong nước?
Giá trị người Việt trẻ đương đại
Trước cái chết nông nổi thương tâm của cô bé N.T.T.L, báo chí liên tục có những bài viết mổ xẻ câu chuyện tội nghiệp của em, xoay quanh chuyện nhà trường thiếu GD cho học trò về kỹ năng sống, kỹ năng ứng xử, cách đối mặt với những tình huống khắc nghiệt của thực tiễn, với rất nhiều chữ nếu, chữ giá như.
Mà quên mất rằng, người Pháp từng có một châm ngôn sâu sắc: Với một chữ nếu, người ta có thể nhét cả Paris vào một cái chai ...
Và ngẫu nhiên, vào những ngày này, có một Hội nghị báo cáo kết quả khảo sát công tác GD đạo đức trong nhà trường phổ thông.
Lắng nghe những đánh giá, nhận định của những cán bộ quản lý GD, mới thấy cái sáo mòn và cái lười biếng của tư duy GD. Trước những mất mát, thương tổn của ngành, trước những vấn đề nhãn tiền, là dạy trò kỹ năng như thế nào để người Việt trẻ có thể biết vượt qua muôn vàn những hiểm họa tiềm ẩn của một xã hội nhiều khủng hỏang, đang bị "băng hoại" những giá trị văn hóa, đạo đức: Tệ nạn, tội ác, sự lạm dụng, xâm hại trẻ em...
Thì những nhận định, đánh giá tại hội nghị này, mấy chục năm trước không sai, mấy chục năm sau vẫn cứ... đúng.
Khi mà ngành GD luôn lấy "học để thi" làm mục đích chính, thì cho dù nền GDVN có tuổi đời gần "thất thập" nhưng chuyện dạy người lại vẫn thuộc loại... cổ lai hi.
Không lạ, khi thấy người Việt trẻ trong xã hội hiện nay "bị bỏ rơi", như câu trả lời của Hoàng Đức Minh (sinh 1990), Giám đốc Chương trình nâng cao nhận thức về môi trường và biến đổi khí hậu (RAECP), nay là tổ chức Hành động vì tương lai - Action4Future (VietNamNet, ngày 03/7).

Di thư của cô bé N.T.T.L
Một "quan chức" trẻ nhìn nhận vị thế của thế hệ mình. Có điều gì buồn hơn thế cho họ- những người sẽ nắm vận mệnh nước Việt trong tương lai?
Họ bị bỏ rơi trong chính ngôi nhà của mình, khi mà người cha, người mẹ chỉ hùng hục kiếm tiền mưu sinh, làm giầu. Họ bị bỏ rơi ngay chính trong nhà trường của họ, khi nhà trường chỉ lo "thành tích"- tỷ lệ thi cử có con số đẹp. Và họ bị bỏ rơi ngay trong chính xã hội mà đồng tiền đi vào "đồng dao" như một bài học nhãn tiền: Tiền là Tiên là Phật/ Là sức bật tuổi trẻ/ Là sức khỏe tuổi già...
Mặt khác, trước những vấn nạn tham nhũng, hối lộ, mua quan bán tước..., đầy rẫy trong thế giới thông tin cực hot, còn người lớn chúng ta botay.com, thì người Việt trẻ, từ "bị bỏ rơi" đến mất niềm tin, là khoảng cách không ranh giới.
Cũng chẳng phải chỉ người Việt trẻ mới có sự mất mát đau xót nhất ấy!
Còn trước cái chết thương tâm của N.T.T.L, cô bé nữ sinh tâm hồn quá mong manh, nhạy cảm, quá dễ tổn thương này, không biết rồi đây, N.T.H cùng các bạn của cậu ta sẽ phải đối mặt với sự xử lý của luật pháp như thế nào? Liệu trò đùa quái ác vô tình thành...tội ác, có đi theo họ, ám ảnh suốt cuộc đời này không? Họ có dám đối diện với chính lương tâm của mình không? Có dám nhìn thẳng vào mắt các bạn đồng học không? Khi bất chợt nghĩ về kỷ niệm cay đắng và đau buồn của tuổi học trò?
Dù vậy, họ và cô bé N.T.T.L nông nổi, đáng thương, vẫn gặp nhau ở điểm chung- đều là "sản phẩm" có những khiếm khuyết của ngành GD. Ở đó, cái sự "dạy người" bị... suy dinh dưỡng, đến mức không lớn nổi, bởi sự chèn ép của căn bệnh béo phì "học để thi".
Đối lập với sự đối xử quá tàn nhẫn với bản thân của cô bé N.T.T.L, là sự đối xử có phần phóng túng, nhưng lại thành ra ... rẻ rúng với bản thân của Bà Tưng.
Ở góc độ xã hội, đã qua rồi, cái thời người phụ nữ VN phải đội trên đầu mình quá nhiều những bổn phận và lề thói sống cổ hủ, đạo đức giả. Họ được giải phóng, được khẳng định bản ngã cá nhân, cả năng lực, trí tuệ, tâm hồn lẫn cách tư duy, tạo nên nhân cách riêng. Nhất là khi xã hội Việt đổi mới, từ bao cấp sang kinh tế thị trường. Mọi thang bậc giá trị đều thay đổi.
Nhưng sự thay đổi để khẳng định mình ở người Việt trẻ diễn ra với tốc độ nhanh hơn, mạnh hơn. Đặc biệt trong làng giải trí, hoặc chút ít dính líu nghệ thuật, môi trường luôn bộc lộ rõ cá tính, bộc lộ rõ "cái tôi" nhất.
Chỉ tiếc, sự thay đổi để khẳng định các thang bậc giá trị trí tuệ, văn hóa hơi ít, còn tạo ra các thang bậc giá trị "phản văn hóa" thì lại hơi nhiều. Cũng tiếc thay, không ít trường hợp, những thang bậc giá trị "phản văn hóa" đó vẫn tạo ra hiệu ứng là sự... nổi tiếng (thực chất là tai tiếng) trong xã hội. Và đó cũng là một kiểu thành công, tùy sự lựa chọn của mỗi người Việt trẻ, phụ thuộc vào nhận thức gắn với "phông" văn hóa, phẩm cách, lòng tự trọng.
Liệu các kiểu tạo ra scandal trong làng giải trí, các kiểu nude bảo vệ môi trường, bảo vệ thiên nhiên của các người mẫu, chân dài, các phát ngôn gây sốc như không có tiền thì cạp đất mà ăn à..., có ảnh hưởng gì đến tham vọng, khát vọng mong muốn nổi tiếng một cách nhanh nhất, ngắn nhất, để tạo nên tên tuổi mình của Bà Tưng- cô bé vùng quê Nghệ An gió Lào cát trắng không?
Trong nhiều bài báo, người viết chú ý đến những trả lời của TSTâm lý Nguyễn Lệ Hằng (GĐ Trung tâm Phát triển trẻ em và kỹ năng sư phạm gia đình), dưới đầu đề: "Con cái nổiloạn- gia đình ở đâu?" (VietNamNet, ngày 2/7).
Xét ở góc độ tâm lý, đây là một hành vi tâm lý bất thường, nếu không nói là một hiện tượng tâm bệnh lý, cho dù nó được tính toán một cách tỉnh táo.
Việc chủ động tung ra nhiều clip liên tiếp như cố tình nhận về mình sự lên án của cộng đồng là một hành động tự gây khoái cảm tổn thương mình. Có lẽ, dù là một kịch bản với bất cứ mục đích gì, cô gái này cũng chưa thấy hết được những hậu quả mà cô có thể phải trả giá trong tương lai.
Đây là một cảnh báo khá cần thiết. Cho tất cả những cô gái muốn chọn con đường ngắn để nổi tiếng, trừ con đường khổ công lao động rèn luyện tài năng. Không phải ngẫu nhiên xã hội vẫn có những khái niệm để phân biệt vị thế, ngay trong giới giải trí: Có "đẳng cấp" hay "rẻ tiền"... Chọn loại nào?
Tuổi trẻ vốn tự tin, nên dễ ngông cuồng. Bà Tưng còn quá trẻ, nên chưa hiểu hết những được mất, những ấm lạnh của cuộc đời. Mà nhiều khi cái mất nhiều hơn cái được. Cái bị khinh khi nhiều hơn cái trân quý
Cũng theo TS Nguyễn Lệ Hằng, để khắc phục những hành vi tâm lý bất thường của con trẻ trong quá trình phát triển trưởng thành, tôi ưu tiện chọn giải pháp về giáo dục gia đình.
... Hãy lắng nghe con để hiểu con hơn, hãy học kĩ năng làm cha làm mẹ theo từng độ tuổi của con một cách nghiêm túc.
Thế nhưng mới đây, trước những thông tin phản bác về hành vi của Bà Tưng cùng những phát ngôn gây sốc, tại xóm 8 Mỹ Thành (Yên Thành, Nghệ An), người mẹ của Bà Tưng vẫn "rất tự hào về con gái", khi bà khẳng định:
Đó là cách riêng của H. A và tôi không có ý kiến gì. Mà chuyện nó hở hang hay không mặc áo ngực là hoàn toàn bình thường... Dù dư luận có nói gì thì tôi cũng bỏ ngoài tai và mặc kệ, tôi biết con mình ngoan hay hư, vẫn luôn tin tưởng và tự hào về con gái mình.
Cá chuối đắm đuối vì con. Trong mắt người mẹ nào, đứa con chả là số một. Mới có câu: Con hát mẹ khen hay. Còn ở đây: Con diễn, mẹ khen hay.
Bỗng nhớ đến ca từ của nhạc sĩ Ngô Càn Chiếu: Đi về đâu hỡi em? Một câu hỏi về sự vô định trên đường đời cho người con gái Việt, cho những người Việt trẻ...
Ngành GD đang tổ chức kỳ thi. Rồi đây, những tỷ lệ đẹp đỗ ĐH, CĐ sẽ xuất hiện. Dù vậy, gia đình- nhà trường- xã hội người lớn chúng ta, vẫn cứ là loại "học trò"... thi rớt, trước những đòi hỏi của dân tộc về sứ mệnh dạy người, cho thời hội nhập văn minh và hiện đại.
Những thang bậc nào, sẽ làm nên giá trị của người Việt trẻ đương đại và hiện đại đây? Chả lẽ, đó là những giá trị đang được "thả rông", như cái cách Bà Tưng đã làm?

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

TRỢ GIÚP CON CỦA BẠN LÊ VĂN THANH BỊ TAI NẠN

Gặp mặt tại nhà bạn Ngô Văn Thắng chiều 16.6.2013
Từ trái qua: Thắng, Hy, Ngộ, vợ chồng anh Hữu, Thưởng
Đã khá lâu, kể từ lần họp mặt ngày 1 tháng 5 đến nay, chưa gặp lại cùng lúc nhiều anh em thấy cũng... nhớ nhớ. Có nhiều lý do khác nhau, nhưng có lẽ chủ yếu vì công việc làm ăn trong thời buổi khó khăn không thuận lợi bằng những năm trước. Bất ngờ chiều Chủ nhật 16.6.2013, bạn Thắng, nhân ngày chủ nhật rảnh rỗi hiếm hoi, gọi điện mời lên nhà chơi. Đúng là buồn ngủ mà gặp chiếu manh... vì tôi cũng muốn gặp một số anh em để trao đổi về việc nhận được tin nhắn của  bạn Lê Văn Thanh báo tin con trai là cháu Lê Đình Hiệp bị tai nạn rất nặng trong lúc đi làm thêm  ở Savannakhet bên Lào trong thời gian nghỉ hè, nhưng chưa biết gặp nhau ở đâu cho thuận tiện nên còn nấn ná, gặp dịp này thật là hay quá nên nói với Thắng nhân dịp này bàn luôn việc trợ giúp cho Thanh mà Thắng cũng đã biết rồi.

Buổi gặp tại nhà Thắng có vợ chồng anh Hữu, Thưởng, Hy và tôi, chỉ sáu người thôi chứ không dám báo nhiều vì cũng chỉ là cuộc gặp không định trước.

*****
Nhưng trước hết xin tường thuật lại việc biết tin con bạn Thanh bị tai nạn, hôm gặp nhau nói chưa được đủ ý như đã nghe tại nhà bạn Thanh.

Sáng 10.6 tôi nhận được tin nhắn của Thanh, đại ý là báo tin con trai bị tai nạn rất nguy kịch khi đi làm ở Lào, đã sơ cứu tại bệnh viện (BV) địa phương, nay đã chuyển về BV Đà Nẵng; phí nhập viện là một gánh nặng, gia đình mong mỏi sự giúp đỡ tùy tâm của anh em bạn hữu trong lúc nguy khó này. Nhận tin nhắn mà rất phân vân, vì Thanh chỉ gửi cho tôi để nhờ kêu gọi anh em hổ trợ, nhưng biết kêu gọi thế nào trong thời buổi khó khăn này? Không thể xuất tiền quỹ nghĩa tình để giúp được vì không có quy định! Lúc 2 giờ chiều cùng ngày tôi đến nhà Thanh, gặp lúc anh vẫn đang ở nhà chưa đi làm và có cả con rễ (là người đưa con trai Thanh đi Lào làm chung) vừa mới từ BV về, nên được biết là cháu Hiệp bị tai nạn hôm thứ Sáu ngày 7.6.2013 khi đang chuyển kính cường lực vào chổ làm, chẳng may cả chồng kính lật ngang đè ba người đang khiêng, trong đó con bạn Thanh bị nặng nhất, nguy hiểm nhất là bị tổn thương bên trong: nứt xương chậu, dập bàng quang, bị mất máu nhiều. Chủ thầu công trình lập tức cho xe chuyển vào BV địa phương để cấp cứu. BV này tiếng là cấp tỉnh nhưng trang thiết bị không nhiều nên chỉ có thể làm những y thuật đơn giản như hút máu lưu trong bụng bằng cách mổ hở và tiếp cho hai đơn vị máu; và vì mổ hở nên không băng bột được xương chậu bị nứt! Trong quá trình cấp cứu tại đây, các bác sĩ Lào phát hiện cháu Hiệp bị viêm ruột thừa nên tiến hành cắt bỏ luôn. Ngoài ra, qua người phiên dịch, các bác sĩ cho con rễ bạn Thanh biết là Hiệp bị loét dạ dày nữa, mà bị đã khá lâu rồi chứ không phải do tai nạn! 


Cháu Hiệp tại BV Đa khoa Đà Nẵng
Sau một ngày một đêm lưu lại BV Lào, con rễ quyết định đưa Hiệp về Đà Nẵng thay vì chuyển qua BV Mukdahan (phiên âm tiếng Việt là Mục Đa Hãn) ở Thái Lan, chỉ cách nhau một dòng sông Mekong khá rộng là biên giới chung, để điều trị như hai người kia (bị gãy tay và vỡ xương bánh chè) theo ý của chủ thầu. Đây là quyết định đúng không chỉ vì chi phí ở Thái Lan rất cao mà còn trở ngại về địa lý, gia đình không thể không đi lại dễ dàng để chăm nom được.   

Hành trình chuyến về Việt Nam bằng xe cứu thương của Lào xuyên suốt chiều ngang của tỉnh Savannakhet (từ giáp Thái Lan về biên giới với VN, từ tây sang đông) để tới cửa khẩu Lao Bảo phải hơn 200 km thật khổ sở cho Hiệp vì rất đau, do chỉ có một thế nằm duy nhất là nằm ngửa  bởi vùng xương chậu chưa được băng bó, đã hành hạ cháu ngất mấy lần. Trên xe có y tá Lào, con rễ Thanh và một người của chủ thầu công trình; khi đang trên đường về đã liên lạc được qua điện thoại với BV Đông Hà để yêu cầu cho một xe cứu thương lên cửa khẩu Lao Bảo đón. Tại cửa khẩu hai xe được phép vào vùng đệm để chuyển bệnh nhân thay vì phải đi bộ như quy định xuất nhập cảnh qua cửa khẩu. Từ đây chạy suốt về Đà Nẵng, Hiệp bị ngất thêm mấy lần. Con rễ dự tính nếu tình trạng Hiệp xấu đi thì cố gắng về tới Huế sẽ cho vào BV Trung ương Huế, nhưng may mắn là Hiệp chịu đựng được để về đến Đà Nẵng lúc hơn 8 giờ tối ngày Chủ nhật 9.6.2013. Mọi chi phí từ cấp cứu, tiếp máu và xe chuyển bệnh về tới Đà Nẵng do phía chủ thầu chi trả. Tuy nhiên vận xui vẫn còn đeo bám Hiệp... Số là người của chủ thầu theo xe cùng về Đà Nẵng có quen một bác sĩ ở BV C nên đã liên lạc trước để gửi gắm và được đồng ý. Thế là chuyển vào BV C, nhưng khi các bác sĩ ở Khoa Cấp cứu BV C xem bệnh án thấy toàn chữ... Lào bèn chào thua, nói nên chuyển qua BV Đa khoa có nhiều chuyên gia giỏi hơn! Lúc này thì xe của BV Đông Hà đã ra về rồi, thế là phải gọi một xe của trung tâm cấp cứu để chuyển từ BV C sang BV Đa khoa, và gia đình phải chịu chi phí này vì người của chủ thầu sau khi gặp BS quen để gửi cũng... về mất rồi! Qua tới khu cấp cứu của BV Đa khoa thì nơi đây đang rất tất bật vì những nạn nhân bị thương nặng trong vụ tai nạn của xe khách Mai Linh ở Điện Bàn sáng ngày 9.6.2013 được chuyển ra cấp cứu vẫn còn nằm ở đây, nên không khí rất nặng nề, ngột ngạt...

Thanh kể là Hiệp mới bị tai nạn tông xe ở đường CM tháng 8, gần chổ khu triển lãm và siêu thị Metro, khi chở mẹ về quê, phải may mấy mũi ở cằm, mới cắt chỉ mấy ngày gần đây thôi, chừ bị cú này nặng hơn nhiều, thiệt là quá xui xẻo! "Tui mà biết hắn đi làm bên Lào thì dứt khoát không cho đi đâu, hạn hắn nặng lắm, còn trong tháng hạn (tháng 4 âm lịch) mà đi xa là bị nặng lắm! Hắn đang nghỉ hè, đòi đi làm thêm để kiếm tiền đóng học phí, tui tưởng hắn đi làm ở đâu đó quanh Đà Nẵng mình thôi, ai dè hắn qua Lào làm... Mới làm được vài ngày thì xãy ra tai nạn. Làm kiểu hợp đồng thời vụ thì đâu có bảo hiểm bảo hiếc chi; nhà tui có bảo hiểm người nghèo, hắn có bảo hiểm học đường nhưng bị tai nạn họ không chịu thanh toán. Khi nhập viện họ đòi đóng 5 triệu tiền viện phí, sáng nay biểu đóng thêm 2 triệu nữa, tui phải chạy quanh mấy bạn hàng để mượn... " Thanh nói. Tôi hỏi về việc cháu Hiệp bị loét dạ dày có phải do uống nhiều rượu bia không thì Bé Cả, con gái đầu của Thanh, bị liệt hai chân, cho biết Hiệp không uống bia rượu vì đâu có tiền mà uống, nhưng hắn bị trầm cảm nặng lắm, nhiều khi đi học hay đi đâu về thường hay ngồi thẩn thờ, hỏi vài lần lớn tiếng hắn mới giựt mình tỉnh lại (lời bé Cả)... Theo y học, đây cũng có thể là một trong những nguyên do của bệnh loét dạ dày. Tưởng cũng nên nhắc lại là cô bé Cả này dù tật nguyền nhưng ham tìm tòi học hỏi, rất tháo vát, chịu khó và thông minh, nói chuyện cũng có duyên lắm. Hôm đưa Hiệp về Đà Nẵng đã hơn 8 giờ tối, bé Cả đã biết tin rồi vì em rễ có gọi điện báo cho Cả, nhưng sau khi ba mẹ đi làm về, ăn uống xong rồi, đến gần 10 giờ tối đó Cả mới nói cho ba mẹ biết chuyện bị tai nạn của em Hiệp. Báo trể để ba mẹ ăn cơm như bình thường, cho đúng bữa, chứ nói ngay thì chắc chắn ba mẹ sẽ không thiết ăn uống chi nữa! Cháu Cả hiện đang nhận may quần áo tại nhà để có thêm thu nhập cho gia đình.

Khi tôi hỏi cháu Hiệp nằm ở khoa nào để vào thăm, vợ bạn Thanh cho biết  bây giờ (tức chiều 10.6) Hiệp vẫn đang nằm ở Khoa Hồi sức cấp cứu BV Đa khoa, mọi sự thăm hỏi đều hạn chế, chỉ một người nhà được phép vào nhưng cũng không ở lâu được, khi cần liên hệ với người nhà thì y tá mới gọi... Do không vào thăm ngay lúc này được, tôi gửi gia đình số tiền 500.000 đồng để chia sẻ chút ít chi phí điều trị cho cháu chứ không có nhiều. Khi cầm số tiền, vợ bạn Thanh chảy nước mắt mếu máo nói mấy lời cảm ơn, tôi thấy quá tội nghiệp. Thanh nhắc lại là nhờ nói với các bạn hổ trợ được chừng nào tốt chừng đó vì tiền viện phí nhiều quá, phải đi mượn chứ nhà không có sẵn, làm tôi thấy áy náy quá vì chưa nói với ai việc này...

Vẫn đang nấn ná chưa báo cho anh em biết thì vài ngày sau tôi lại nhận được tin nhắn của Thanh báo là con gái tên là Loan bị mất chiếc xe máy! Ôi trời! Đúng là họa vô đơn chí! Dồn dập như thế này thì chịu sao cho thấu đây??? Thanh còn ghi cả màu và số xe để nhờ... bắt giúp nếu phát hiện! Tuy biết làm gì có chuyện xe lấy cắp mà để nguyên hiện trạng chạy khơi khơi ngoài đường được mà phát hiện, nhưng tôi vẫn nhắn lại nói sẽ cố để ý giúp vì nghĩ là anh ta trong lúc nhất thời rối trí bởi gặp nhiều chuyện xui xẻo nên mới nhắn như vậy, kiểu như có bệnh thì vái tứ phương vậy mà.... Hôm nay gặp nhau, hỏi ra mới biết là nhiều bạn khác cũng nhận được tin nhắn báo mất xe của Thanh.

*****
Trong buổi gặp nhau này, sau khi nghe tôi thuật lại những nét chính việc xui rủi của gia đình bạn Thanh, mọi người đều đồng cảm với những chuyện không may xãy ra cho gia đình bạn ấy, đã nghèo còn gặp cái eo... Tuy nhiên, qua trao đổi mọi người đều nhận thấy không thể xuất quỹ nghĩa tình, vốn cũng rất eo hẹp, để hổ trợ cho trường hợp này vì không nằm trong nhóm đối tượng đã quy định. Vì vậy anh Hữu chốt lại việc này là nhờ tôi điện thoại báo cho các anh em, ở nội thành thôi, nói sơ qua tình hình tai nạn của cháu Hiệp để anh em tùy tâm đóng góp được chừng nào tốt chừng đó, tôi ghi nhận số tiền anh em đóng góp rồi tạm ứng tiền quỹ gởi cho Thanh, anh em gởi lại sau, vì thật ra chính anh em ngồi đây cũng đang có nhiều khó khăn về thu nhập của bản thân, chứ trong số anh em mình chẳng có ai làm ăn thành đạt, giàu có để giúp đỡ mạnh mẽ được. 


Chị Tiếp và anh Hữu
Chị Tiếp, vợ anh Hữu, nhanh nhẹn rút ra tờ 200 ngàn góp ngay tại bàn; bạn Thắng cũng góp 100 ngàn tại chổ, còn bạn Thưởng nhờ tôi ứng 200 ngàn vì không mang sẵn tiền. Như vậy là tại nhà bạn Thắng đã thu được 500 ngàn đồng. Mọi người tiếp tục chuyện trò quanh bàn nhậu với vài món do bạn Thắng chuẩn bị: một đĩa trứng tráng ăn với bánh mì, một  đĩa dưa gang muối bóp với đậu phụng rang... Thật đúng là thời buổi khó khăn!!! Chưa bao giờ thấy buổi nhậu nào của anh em mình mà mồi đơn giản nhưng thật vui đến vậy! Tổng số tiền của buổi nhậu thân mật này chỉ hết chưa tới 200 ngàn đồng, kể cả tiền bia. Nhưng buổi gặp nhau không định trước này vẫn rất là vui vẻ, ấm áp tình người... Có lẽ phấn khích vì thành công bất ngờ này, bạn Thắng mở karaoke cho mọi người được dịp trổ tài làm ca sĩ... 



Mọi người đều tự chọn bài để hát, chủ yếu hát cho vui, hát cho nhau nghe, chứ giọng hát có là vấn đề chi đâu. Lần đầu tiên bạn Hy được nghe giọng oanh vàng của bà chủ nhà qua các bài hát thời trước 75, nên vỗ tay khen nồng nhiệt và nói: "Không ngờ! Không ngờ! Hay quá! Lần đầu tiên tui nghe vợ ông Thắng hát đó..." 

Màn chỉ hạ sau khi có chú em ruột của bạn Thắng ở gần đó qua nhắc là khuya rồi, đừng hát nữa cho mọi người nghĩ ngơi... Lúc này theo đồng hồ của tôi là 22giờ 15! Nghĩa là đã hơn 5 tiếng đồng hồ trôi qua từ khi ngồi vào bàn. Thôi thì chia tay nhau ở đây nhé!

***
Hôm sau tôi gọi điện thoại cho các anh em ở nội thành, trừ số ốm đau thường xuyên, báo tin cháu Hiệp bị tai nạn và kêu gọi anh em tùy tâm đóng góp như câu lá rách ít đùm lá rách nhiều, giúp gia đình bạn Thanh lúc khốn khó. Tôi ghi nhận được sự đóng góp như sau:
                       - Anh Rạng:       50.000 đồng
                     - Bạn Chiến:     100.000 đồng
                     - Bạn Nguyên:    50.000 đồng
                     - Bạn Trí:         100.000 đồng

Bốn anh em trên đây góp được 300 ngàn đồng, tôi trích quỹ tạm ứng, thu lại sau. 

Như vậy tổng số tiền do anh em tự nguyện đóng góp giúp đỡ gia đình bạn Lê Văn Thanh được cả thảy là: 


                    500.000 + 500.000 + 300.000 = 1.300.000 đồng
(một triệu ba trăm ngàn đồng).

***** 

Cháu Hiệp trên giường bệnh và bạn Thưởng
(do phòng bệnh quá tải nên góc chụp bị hạn chế)
Chiều ngày 19 tháng 6, ba người đại diện anh em là Thưởng, Ngộ Thắng đã đến phòng 412 Khoa Ngoại - Nội tiết - Lồng ngực của BV Đa khoa Đà Nẵng để thăm cháu Hiệp. Tại khoa này số bệnh nhân chủ yếu là do bị tai nạn giao thông, nằm kín hết các phòng, một số phải nằm dọc theo hành lang giữa hai dãy phòng của khoa; mùi thuốc và mùi hóa chất tẩy trùng phảng phất khắp nơi hơi khó chịu... Có điều là đều bị thương nặng nên mỗi người nằm một giường, không phải chen chúc hai ba người một giường như các khoa khác. Giữa hai dãy giường của phòng 412 cũng đặt giường của mấy người vừa bị tai nạn giao thông ở huyện Nam Giang, Quảng Nam sáng nay, có mấy nhân viên CSGT huyện về đang làm việc với  các nạn nhân! 

Nhìn cháu Hiệp (ảnh dưới) thấy tỉnh táo, trên bụng có băng một miếng gạc lớn che vết mổ ở BV Lào. Tay phải còn nguyên đường ống truyền từ một chai bé xíu, có lẽ là thuốc pha loãng, treo trên khung sắt đầu giường nhưng đã cạn hết nước thuốc rồi (ảnh trên). Hỏi bé Loan, chị của Hiệp là người đang chăm sóc cho em, được biết vì vết mổ chưa lành nên chưa băng bột được vùng xương chậu. Loan nói: "Chừ nhìn thấy đỡ nhiều rồi, chứ lúc mới đưa về chổ hồi sức cấp cứu con không dám nhìn vì có nhiều ống dây chi đó họ thọc vô chổ bụng, kinh lắm!" Do bị thương ở bàng quang nên phải đặt ống thông nước tiểu ra ngoài, trong ảnh trên có thể thấy cái ống màu vàng được nối từ bàng quang ra một túi nhựa đặt dưới giường. Tuy không còn sốt nhưng vẫn mệt mõi và còn đau. Hiệp đòi ăn cơm vì ăn cháo mấy ngày rồi, ngán quá. Ăn được cơm cũng tốt vì đang sức thanh niên cần nhiều chất dinh dưỡng. 

Chúng tôi vào thăm được chừng mươi lăm phút, không khí cũng khá ngột ngạt vì quá tải người bệnh đủ các kiểu, nên chào ra về sau khi trao cho bé Loan phong bì có 800.000 đồng do anh em tùy tâm chia sẻ với gia đình lúc khó khăn  này, tuy không nhiều nhưng dó là tấm chân tình gửi tới cháu lúc hữu sự bất ngơ, chúc cháu sớm ổn định sức khỏe. Thay mặt em và gia đình, cháu Loan có lời cảm ơn chân tình đến các bác, các chú đã có lòng giúp đỡ em cháu.

*****
Như vậy, mong muốn được chia sẻ lúc khó khăn qua tin nhắn của bạn Lê Văn Thanh đã được đáp ứng, tuy không nhiều nhưng biết thế nào là đủ, bởi chúng ta/chúng tôi không nhiều thì ít cũng chỉ là những chiếc lá rách mà thôi!!! 

Tôi cũng rất mừng vì đã hoàn thành được đề nghị của người bạn luôn chân thành với anh em dù cuộc sống của anh có thể nói là có nhiều khó khăn hơn chúng ta, đã tin tưởng mà nhờ cậy tôi. Hoàn thành được việc bạn nhờ cũng có phần nhiệt tình đóng góp quý báu của các anh em bằng hữu, xin mạo muội thay mặt bạn Thanh được gửi lời cảm ơn chân thật đến quý vị. 

Cầu ơn trên phù hộ tất cả chúng ta không còn ai phải gặp những nghịch cảnh éo le như trường hợp bạn Lê Văn Thanh trong suốt quảng đời còn lại.

***************************************************

Chúc cháu mau bình phục nhé!
_____________________________________

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

CON TRAI BẠN LÊ VĂN TÙNG MỜI DỰ ĐÁM CƯỚI EM GÁI


Chiều 9.5.2013 con trai của bạn Lê Văn Tùng (một người bạn thời xưa của chúng ta, đã từ trần cách đây khá lâu) là cháu Lê Viết Thịnh đã đến nhà tôi trao thiệp mời dự đám cưới của em gái của Thịnh là Lê Thị Thu Hà, sẽ tiến hành vào ngày 19.5.2013 nhằm ngày 10 tháng Tư năm Quý Tỵ.

Khi đang viết những dòng này, tôi chợt nghĩ rằng cuộc đời có những sự "tương phùng" hoặc nói cách khác là "trùng hợp ngẫu nhiên" thật thú vị... Số là hôm chúng ta tổ chức họp mặt ngày 1.5.2013 tại nhà bạn Huỳnh Công Chiến, lúc chuyện vãn với nhau, có ai đó, hình như là bạn Nguyễn Văn Nguyên thì phải, nhắc đến bạn Lê Văn Tùng, rồi nhiều người cũng nói về Tùng, từ khi còn ở chung với nhau lẫn hồi bạn Tùng, không hiểu vì sao còn có biệt danh là "Tùng mèo", đã theo đoàn cải lương Túy Nguyệt hay Sông Hàn gì đó... (tôi nghe chỉ nghe loáng thoáng vì ham chụp ảnh). Và, thật là ngẫu nhiên, vài ngày sau, lúc gần 9 giờ rưỡi tối 3.5, tôi bỗng nhận được cuộc gọi của con trai Tùng, là cháu Thịnh. Việc tôi có số điện thoại của Thịnh (và ngược lại) cũng là ngẫu nhiên... nhưng chuyện này hơi dài, sẽ nói sau khi có dịp. Qua điện thoại, cháu Thịnh báo tin đại ý là đang chuẩn bị tổ chức đám cưới cho em gái và muốn nhân dịp này được gặp lại những người bạn của ba cháu, mà cháu và gia đình rất có ấn tượng trong lần đầu tiên các cô chú tìm đến nhà thắp hương cho ba mẹ của cháu và cả lần (là lần duy nhất cho đến nay - TN) mấy chú đến dự đám giỗ của ba cháu..., vì không biết nhà các cô chú nên xin chú cho biết địa chỉ của họ để đến gửi thiệp mời... Tôi nghĩ nhanh rồi trả lời nếu mà cho địa chỉ thì dài dòng lắm, mà thật sự cũng đâu có nhớ hết số nhà, mà rồi cháu cũng phải mất công đi đưa thiệp, thôi thì cứ ghé nhà chú gửi một thiệp mời chung thôi, để chú báo lại cho mọi người biết cũng được. Thịnh đắn đo một lúc rồi nói sợ  làm như vậy mất lòng các cô chú và cũng phiền cho chú quá. Nghe tôi trấn an là không có chi phiền hà và các cô chú chắc cũng hoan hĩ thôi, không ai câu nệ gì đâu thì Thịnh xin địa chỉ nhà tôi và hẹn vài ngày sau sẽ đến nhà để gửi thiệp...

Hai anh em Thịnh đến nhà tôi vào khoảng 4 giờ chiều, đem theo thiệp mời ghi "Kính gửi các cô & chú" để nhờ tôi báo lại các bạn... Thịnh nói thêm là muốn biết ai là người lớn tuổi nhất để xin phép được mời đích danh, chứ mời chung như vậy cháu sợ thất lễ, tôi nói có bác Hữu cũng ở ĐN đây. Thịnh mở túi nylon đựng thiệp mời, tôi thấy còn chừng năm bảy cái chưa ghi tên, lấy ra một cái, ghi tên bác Hữu ngoài bì rồi lật bên trong để ghi tên ở phần thiệp mời thì mới... hởi ôi là không có thiệp, chỉ có phần báo tin! Xem mấy cái còn lại thì chỉ duy nhất một cái là có thiệp mời! Vậy cũng may, khỏi mất công qua lần nữa. Thế mới biết mỗi khi có "việc lớn" trong gia đình, ít nhiều gì cũng có lúc gặp những trục trặc không muốn có, nên cần thông cảm cho nhau là chính. 

Tôi chụp lại phần báo tin và thiệp mời, để các bạn cùng xem cho biết. Và tôi nguyện sẽ đến nhà các anh chị, các bạn để thay mặt cháu Thịnh mời quý vị dự đám cưới con của người bạn vắn số nên cả hai vợ chồng đều không thể có mặt trong ngày hạnh phúc nhất của con mình. Rất mong các anh chị, các bạn thông cảm cho hoàn cảnh của cháu Thịnh và cũng mong các anh chị bỏ chút thời gian quý báu của mình đến chia vui, chúc phúc với các cháu sớm mồ côi cha mẹ mà vẫn thương yêu, đùm bọc nhau bươn chãi trong cuộc sống nhiều khó khăn để vươn lên. 

Hẹn gặp nhau ở ngày vui của cháu Lê Thị Thu Hà nhé!

Phần báo tin, về phía nhà gái ghi: "Quyền Huynh Thế Phụ Lê Viết Thịnh"

Thiệp mời ghi: "Nhân dịp Lễ Thành Hôn và Vu Quy của em chúng tôi (...) Trân trọng kính mời các Cô & Chú vui lòng đến dự... "

Mặt sau thiệp mời có vẽ sơ đồ đường đến nhà hàng Lồng đèn đỏ

__________________________________

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

LET'S BE FRIEND... HÃY LÀ BẠN CỦA NHAU

_______________________________________

MỜI XEM  VIDEO 

TÌNH BẠN CHÂN THẬT
CÁ HEO VÀ CHÓ  

Một phim ngắn nhưng rất hay, rất đáng xem. Xem rồi chợt nghĩ đến vài anh bạn của mình, tuổi đã nhiều mà đôi khi vẫn còn giận lẫy nhau vì một vài chuyện có thể nói là rất vụn vặt, không đáng phải vì đó mà chẳng thèm giáp mặt, dẫu quen biết nhau từ thưở tóc còn xanh mướt...

Hãy ghi nhận:

Let's be friend... if they can do it, then so can we
_________________________________________

(bấm vào chữ VIDEO để mở xem)


______________________________________________________

@Những lời ghi chú trong video:

There's nothing on this earth to be prized more than true friendship


Tạm dịch: Không có gì trên trái đất này được đánh giá cao hơn tình bạn chân thật


Let's be friend... if they can do it, then so can we

Tạm dịch: Hãy là bạn của nhau ... nếu chúng có thể làm điều đó, thì chúng ta cũng làm được


************